1st September 2017

[ BÀI DỰ THI VNP VÀ TÔI - P.3 ] LẦN GẶP KHÁCH HÀNG ĐẦU TIÊN

Bài viết đạt giải nhì cuộc thi "VNP VÀ TÔI" của bạn Nguyễn Xuân Tùng - Nhân viên phòng KD9

“Bây giờ khách ở Nam Định muốn gặp em, chiều nay em thử hỏi anh Thanh Tùng xem anh ấy có đi cho được không, quê anh ấy cũng ở Nam Định đấy. Còn thật sự chị không muốn ai phải đi xa như vậy cả, đặc biệt là nhân viên mới như các em…” – chị Huệ nói. 

Tôi chỉ lắng nghe và trả lời lại, tôi chưa được làm việc nhiều cùng chị Huệ nhưng tôi cũng hiểu chị phần nào. Tôi biết rằng chị lo lắng cho những người mới, cụ thể ở đây là tôi. Tôi biết chị lo cho tôi phải đi gặp khách ở xa, có thể không an toàn. Tôi biết chị sợ tôi đi xa lại không ký được hợp đồng, sợ tôi mất công và nếu có như vậy sẽ ảnh hưởng đến tinh thần làm việc của tôi rất nhiều. Có lẽ chị chưa tin tưởng vào khả năng đánh giá khách hàng tiềm năng của tôi, nhưng đây là khách hàng đầu tiên mà tôi hẹn gặp được, tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội này. 

Đã gần 12h trưa rồi, cũng chuẩn bị đến giờ ăn cơm, bữa cơm mà tôi mong chờ hằng ngày. Thật sự cơm tại VNP rất ngon và sạch, chế độ dinh dưỡng cũng đầy đủ, chưa kể còn có món tráng miệng nữa. Tôi chưa bao giờ bỏ một thừa một chút cơm nào kể từ khi đi học tại VNPU cũng như khi đã là 1 thành viên chính thức trong đại gia đình VNP. Thậm chí có những ngày tôi còn ăn cả 2 suất nữa, một tiền lệ chưa từng có trước đây của tôi. Tôi rủ Đức Anh và Thế Anh đi vệ sinh để giải tỏa tinh thần đôi chút, tôi nói chuyện với hai đứa về chuyện mai tôi đi gặp khách tại Nam Định, nói rằng khách ra sao thế nào… Cả hai đứa đều cùng lớp S1715 nên cũng hiểu tôi phần nào, đặc biệt là Đức Anh, cậu ấy động viên tôi rất nhiều là nên đi đi, đó là một khách hàng tiềm năng đấy. Tôi cũng chỉ biết nghe vậy và để vào trong đầu.

Tôi chờ đợi anh Tùng đến để hỏi về chuyến đi đó, nhưng mãi không thấy anh đâu. Lúc này cũng gần 3h chiều rồi, thật sự tôi không thể tập trung làm việc được. Tâm trí của tôi chỉ nghĩ về cuộc gặp ngày mai, nghĩ về mình có thể ký được một hợp đồng ngay trong những tuần đầu tiên làm việc, nghĩ về những thứ thật tuyệt vời. Tôi nhắn tin cho chị Huệ qua Skype: 

- Chị Huệ ơi. Mai sẽ đi gặp khách chị ạ. Em làm đơn xin nghỉ một ngày chị đồng ý cho em nhé.

- Okie em, hỏi xem đứa nào đi cùng được không. Em phải chuẩn bị đầy đủ các thứ.

- Vâng chị, có gì em rủ thêm đứa bạn em đi cùng cho vui.

- 1. Báo giá 

2. Hợp đồng trắng

3. Phiếu thu

4. Tài liệu quản trị gian hàng…

Chị gửi cho tôi những thứ cần chuẩn bị. Như vậy là chị đồng ý cho tôi đi gặp khách. Tôi rất vui và tâm trạng làm việc cũng tốt lên hẳn, tôi gọi thêm một vài khách nữa trước khi hết giờ làm việc. Trước khi về, tôi không quên chuẩn bị những tài liệu cần có cho cuộc gặp khách ngày mai. Tối hôm đó là 31/7, trời đổ mưa rất to. Tôi biết chuyến đi ngày mai của tôi sẽ rất vất vả, nhưng tôi chỉ mong trời nắng lên, như vậy sẽ an toàn và thuận lợi hơn đôi chút. Vì mưa đi đường xa rất nguy hiểm, chưa kể tôi còn bị cận. Có lẽ tôi lo nghĩ hơi nhiều cho chuyến đi này nên tôi thức khá muộn, thêm vào đó là đôi chút hồi hộp, cũng dễ hiểu thôi, lần đầu đi gặp khách hàng mà. Tôi cố gắng chìm vào giấc ngủ của mình và hi vọng cho một chuyến đi tốt đẹp…

Trời sáng, tiếng chuông báo thức “Halo” thân thuộc của tôi vang lên. Tôi dậy và chuẩn bị lại hành trang của mình, sau đó tạt qua khu trường đại học của tôi để ăn sáng cũng như in nốt những tài liệu còn thiếu. Những lần đi đâu xa, tôi thường tạt qua khu trường học của mình, tôi không biết lý do làm sao nữa nhưng nó giúp cho tinh thần của tôi tốt lên rất nhiều, chắc vì nó quá quen thuộc với tôi rồi. 

Tôi bắt đầu hành trình của mình lúc hơn 7h, thời tiết hôm nay khá mát mẻ và không có chút nắng nào. Vì tôi đã xem bản đồ từ trước đó, chưa kể tôi là một Grabbiker chính hiệu nên tôi đi khá nhanh. Chẳng mấy chốc tôi đã về đến Phủ Lý – Hà Nam. Tại đây tôi có gặp một bác gái, khi đó tôi đang chờ đèn đỏ tại một ngã tư, bác ấy hỏi đi nhờ xe tôi. Tôi khá cảnh giác vì mình đang ở đất khách quê người, rất nhiều vụ lừa đảo đã xảy ra rồi. Bác ấy chỉ bảo đi nhờ khoảng 5km thôi. Tôi nhìn bác một hồi sau đó đồng ý, dù sao thì tôi cũng tiện đường và trông bác khá hiền lành. Bác hỏi thăm tôi đôi chút, vốn là một người khá dễ gần nên tôi cũng nói chuyện với bác rất nhiều. Quãng đườn 5km trở nên rất ngắn ngủi, bác cảm ơn tôi rất nhiều sau đó tôi và bác tạm biệt nhau. Lúc đó tôi chỉ cách thành phố Nam Định khoảng 10km, vậy là tôi sắp đến nơi rồi, tôi cố gắng di chuyển thật nhanh để kịp gặp khách vào lúc 10h hơn. 

Bước vào địa phận tỉnh Nam Định, điều tôi để ý đầu tiên đó là ở đây rất nhiều nhà thờ. Tôi từng nghe kể về Nam Định, về dân theo Đạo rất nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến nhiều nhà thờ như vậy. Có nhiều nhà thờ rất to và hoành tráng, có những nhà thờ trông cực kì cổ kính, tôi đoán tuổi thọ của nó có thể lên đến cả trăm năm rồi. Tôi định dừng chân nghỉ tại thành phố Nam Định để có thể check in một chút, nhưng sau đó lại thôi, tôi biết mình sắp đến nơi rồi nên tôi không muốn dừng lại. Thành phố Nam Định rất to, dân cư đông đúc không kém gì Hà Nội cả, có nhiều đoạn tôi còn phải di chuyển chậm vì quá nhiều xe. Tôi cũng được đi khá nhiều nơi nhưng thật sự thành phố Nam Định phát triển thật, cứ ngõ như mình đang ở Thủ Đô vậy. 

Qua thành phố chính là huyện Hải Hậu, nói đến Hải Hậu là phải nói đến gạo, gạo Hải Hậu thì khỏi chê rồi. Tôi vừa đi vừa ngắm những cánh đồng lúa, ngắm những con sông con kênh, trong đầu lại nhớ đến những bài hát đi Mùa hè xanh cùng Đội tình nguyện của tôi. Tôi ngêu ngao hát, hát bài Về ăn cơm: “Quê tôi bao la bao la bát ngát, Quê tôi bao la, bao la bát ngát. Dòng sông uống cong suốt quê tôi lượn vòng. Quê tôi mênh mông mênh mông lúa mới. Cò bay lả lơi câu hát à í a…” Dù chẳng thấy con cò con trâu nào, thay vào đó là những chiếc xe đạp điện của hội “sửu nhi” phóng ầm ầm trên đường, nhưng tôi vẫn thậy thật yên bình…

Tôi đặt chân lên xã Hải Minh, ở đây làng nghề nên gần như cửa hàng nào cũng bán đồ gỗ. Như vậy tôi lại có thêm cái để nói với khách hàng của mình hơn. Tôi gọi cho anh Chung ra đón tôi, do không hiểu ý nhau nên cả hai mất gần nửa tiếng để gặp được nhau. Khi trực tiếp gặp anh, tôi rất ngạc nhiên và có phần bất ngờ. Anh to cao vạm vỡ và đem xạm, 2 bên tay có “tha thu” nghệ thuật nữa. Những gì tưởng tượng về anh đều sai hết, ngoại trừ cách nói chuyện. Anh sinh năm 92 nhưng cực kì già dặn, nhưng anh vẫn nói chuyện rất lịch sự và có phần “lễ phép”. Lúc nào cũng xưng em với tôi nên tôi rất ngại, mãi sau mới chuyển sang xưng tôi là mình với bạn, còn tôi chỉ xưng em - anh từ đầu đến cuối. 

Tôi bắt đầu hỏi anh về chuyện buôn bán cũng như làng nghề của anh để có thể dễ dàng tư vấn cho anh hơn. Anh kể cho tôi về ngày xưa anh đi làm thợ mộc ở rất nhiều nơi, từ Hà Nội đến Bắc Giang đến Hải Phỏng, Quảng Ninh… Đại khái anh bươn trải rất nhiều. Anh cũng từng rất ham chơi điện tử, 4 năm trước đây anh chỉ chơi game là chủ yếu. Sau đó anh bắt đầu mở cửa hàng và giờ thì cửa hàng của anh trở thành một trong những cửa hàng lớn tại đây. Anh cũng đã lấy vợ, vợ của anh cũng rất hiền, hiền hơn cả anh ấy. Chính vì vậy anh chị làm ăn rất có tâm, khách hàng luôn đặt lên hàng đầu, một bộ bàn ghế anh bỏ ra hàng chục triệu nhưng anh chỉ bán lãi vài trăm nghìn, anh bảo bán như vậy khách hàng mới nhớ đến mình, cái uy cái tín lúc nào cũng phải quan trọng nhất. Anh rất muốn mở rộng kinh doanh trên mạng như anh lại không thông thạo về máy tính, anh còn chưa sử dụng cả gmail bao giờ… Anh biết mình muốn bán được thì phải quảng cáo, quảng cáo ra sao thì anh lại chịu. Tôi tư vấn cho anh rất nhiều, hướng dẫn cho anh rất nhiều. Có thể anh không hiểu hoặc hiểu một phần nhỏ thôi nhưng anh vẫn kí hợp đồng với tôi. Một bản hợp đồng không quá to cũng không quả nhỏ, nhưng đủ để mọi người phải suy nghĩ và đắn đo. Dù sao đó là hợp đồng đầu tiên của tôi, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi gặp anh. Tôi rất vui mừng và tôi hiểu được trách nhiệm của mình với hợp đồng này, với anh như nào. Anh rất hi vọng và đặt trọn niềm tin vào tôi.

Chuyện công việc đã xong, anh rủ tôi đi ăn trưa và uống bia, anh chiêu đãi tôi những món ăn quê. Hai anh em tâm sự thêm về nhiều chuyện, anh biết anh có kỹ năng bán hàng nhưng lại không có kiến thức chuyên môn. Tôi cũng học xong 4 năm đại học ở trường Kinh tế top 1, cũng biết đôi chút kiến thức kinh tế. Anh hiểu điều đó và hai người nói chuyện như những người bạn, cảm giác như không phải là Nhân viên kinh doanh - Khách hàng nữa. Anh biết gì, anh chỉ cho tôi, kể cho tôi. Tôi biết gì, tôi cũng cố gắng kể một cách tốt nhất cho anh hiểu. Cảm giác thời gian trôi rất nhanh, một vài câu chuyện thôi cũng đã đến 2 rưỡi rồi. Tôi xin phép anh chị về sớm kẻo tối, trước khi về anh còn tặng cho tôi thêm  chai chanh muối nữa. Không quên bảo với tôi là lần sau tôi xuống thì để anh mời thêm mấy đứa bạn uống cùng cho vui...

Trước khi về, tôi tạt qua biển một lúc. Đó là lần đầu tiên tôi đi ra biển một mình. Tôi thả mình vào biển, vào những nhịp sóng vỗ mạnh. Tôi có cơ hội để xả chút xì trét. Những ngày dài mệt mỏi cũng qua đi phần nào, những cố gắng của tôi ít nhiều cũng đã có thành quả và tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào với những gì mình làm được. Tôi chụp lại một vài tấm hình làm kỉ niệm, dù không được đẹp trai lắm nhưng  không sao cả. Trời cũng muộn dần, xách ba lô lên và chào tạm biệt Nam Định, tôi về với Hà Nội đây.